
Thiên
“Lại về nhì nữa rồi” – Câu nói ám ảnh đã được Arsenal xóa sổ thế nào?
Dẫn đầu nhưng không ... dám vui
Ngày tiếng còi mãn cuộc ở Bournemouth vang lên, Emirates bùng nổ như một lễ hội tự phát: người chạy từ mọi ngả, pháo hoa, còi xe, xe đạp, chó mèo, rượu vang, trẻ nhỏ… Highbury lại trở thành tâm điểm bóng đá Anh. Nhưng suốt chặng đường dẫn tới đêm đó, với rất nhiều người Arsenal, niềm vui luôn đi kèm một cảm giác nghẹn lại.
Họ đã chờ 22 năm, qua đủ những biến cố đời người: yêu rồi chia tay, sinh con rồi tiễn biệt người thân, đổi việc, ốm đau, những ngày thường trôi qua không dấu ấn. Trong khoảng thời gian ấy, Arsenal phần lớn còn chẳng thực sự đua vô địch. Chỉ vài mùa gần đây, cuộc đua mới kéo dài thành một hành trình bốn năm, với ba lần hụt hơi liên tiếp. Khi đã quen với việc “rơi” ở đoạn cuối, mỗi tuần đứng đầu bảng lại giống một bài kiểm tra thần kinh hơn là một dịp để tận hưởng.
Chính vì vậy, một trong những điều lạ lùng nhất của mùa giải này là: càng gần đích, càng khó… vui. Nỗi sợ đánh mất, nỗi ám ảnh “đừng để trượt nữa” đè lên từng trận, từng pha bóng. Cảm giác ấy chỉ thực sự được giải phóng khi tiếng còi ở Bournemouth vang lên, và đám đông ở Emirates vỡ òa.
Gánh nặng vô hình trên vai một thế hệ… chưa từng thấy ngày đăng quang
Khi Arsenal vô địch năm 2004, Max Dowman, Myles Lewis-Skelly, Cristhian Mosquera còn chưa chào đời. Bukayo Saka, Jurrien Timber, Gabriel Martinelli mới chỉ là những đứa trẻ tập đi. Declan Rice, Martin Odegaard đang học chữ, học số. Mikel Arteta vừa tròn 22 tuổi, lang bạt qua Pháp, Scotland để tích lũy kiến thức bóng đá và ngôn ngữ.
Thế hệ hiện tại lớn lên trong một Arsenal không còn là nhà vô địch, thậm chí nhiều năm chỉ là “đội bóng top bốn”. Vậy mà mùa này, họ phải gánh trên vai kỳ vọng của hàng triệu người trên khắp thế giới, những người đã chờ hơn hai thập kỷ để được hô “Champions!” một lần nữa. Câu khẩu hiệu cũ “Hãy nhớ anh là ai, anh là gì, anh đại diện cho ai” bỗng trở nên nặng hơn hẳn: họ không chỉ đá cho bản thân, cho gia đình, cho đồng đội, mà còn cho cả một cộng đồng đã quen với chờ đợi và thất vọng.
Trận thua Bournemouth trên sân nhà tháng trước là đáy cảm xúc của mùa giải. Khán giả chết lặng, Manchester City như kẻ phản diện trong phim kinh dị bất ngờ bật dậy. Arteta không tô hồng: “Hôm nay chúng ta phải chịu đựng. Đau lắm. Cảm giác kinh khủng. Nhưng ngày mai là một ngày khác”. Câu nói ấy tóm gọn trạng thái của Arsenal mùa này: mỗi cú ngã là một vết xước mới trên lớp da đã chai, nhưng họ buộc phải đứng dậy ngay hôm sau.
Từ “bỏ cuộc đi” đến “áp lực là đặc quyền”
Không khí quanh Arsenal từng có lúc mục ruỗng. Ở Stoke năm 2014, sau một trận thua 3-2, một cổ động viên hét với Joel Campbell ở ga tàu: “Chuồn đi khi còn kịp, Joel!”. Câu nói lan truyền như biểu tượng của một giai đoạn hỗn loạn, khi niềm tin vào hướng đi của câu lạc bộ bị bào mòn, khi chính người hâm mộ cũng không còn chắc mình đang bám víu vào điều gì.
Đỉnh điểm của sự tự ghét mình là vụ Granit Xhaka năm 2019. Bị thay ra, đội trưởng bị chính khán giả nhà la ó, anh đáp trả bằng cách giật băng đội trưởng, chửi lại. Đó không chỉ là một khoảnh khắc nóng nảy, mà là điểm nổ của nhiều năm ức chế, lạc hướng sau khi triều đại Wenger khép lại. Unai Emery không đủ tầm để hàn gắn một tập thể rạn nứt, và câu chuyện băng đội trưởng bị đem ra bỏ phiếu chỉ làm mọi thứ thêm chông chênh.
Thế mà vài năm sau, cùng một câu lạc bộ ấy lại được một người ngoài như Tom Hiddleston nhắc nhở: cảm giác run rẩy trước vạch đích và cảm giác phấn khích thực ra sinh ra từ cùng một phản ứng trong cơ thể. Vấn đề là chọn gọi nó là gì. Anh khuyên đội bóng mình yêu hãy chọn “hào hứng” thay vì “lo sợ”, và nhắc rằng “áp lực là một đặc quyền”. Từ chỗ muốn cầu thủ “chạy trốn khi còn kịp”, đến chỗ coi việc được run rẩy trong cuộc đua vô địch là một món quà, quãng đường tâm lý của cộng đồng Arsenal cũng dài chẳng kém 22 năm chờ đợi.
Những khoảnh khắc xoay chiều cảm xúc
Trong bầu không khí căng như dây đàn ấy, vài khoảnh khắc đã đổi màu cả mùa giải. Một trong số đó đến từ người trẻ nhất: Max Dowman, 16 tuổi. Khi Arteta tung cậu vào sân trong một trận đấu nghẹt thở với Everton, ông chỉ nói gọn: “Vào sân và thắng trận đi”. Dowman ghi bàn mở tỷ số, rồi thêm một pha lập công khiến nhiều người đàn ông trưởng thành bật khóc. Với một thế hệ chưa từng chứng kiến Arsenal vô địch, hình ảnh một cậu bé sinh ra sau 2004 kết liễu trận đấu mang ý nghĩa đặc biệt.
Một khoảnh khắc khác lại đến từ người được kỳ vọng nhiều nhất. Sau thất bại tại Etihad, khi cả thế giới mặc định City sẽ lại tăng tốc như thường lệ, Declan Rice đứng trước ống kính với gương mặt đầy thách thức: “Chưa xong đâu”. Đó không phải là câu nói để trấn an, mà là một tuyên bố anh thực sự tin. Tinh thần ấy kéo dài tới những phút bù giờ nghẹt thở trên sân West Ham, khi cả mùa giải treo lơ lửng trong bốn phút rưỡi chờ tổ trọng tài xem lại pha va chạm với David Raya. Câu “Sau khi xem lại, cầu thủ số 19 của West Ham phạm lỗi với thủ môn…” của trọng tài Chris Kavanagh trở thành dòng chữ nhiều người xăm lên da, như một cách ghi nhớ khoảnh khắc mà thời gian gần như ngừng trôi.
Từ “chuyên gia về nhì” đến “Nhà vô địch”
Trong suốt quãng thời gian chờ đợi, Arsenal phải sống chung với những nhãn dán mỉa mai: “Lại về nhì nữa rồi”, “lại chu kỳ buông”. Mỗi lần hụt hơi, những từ ấy lại được lặp lại, như một điệp khúc khó chịu. Ngay cả khi họ chơi thứ bóng đá đẹp, với những bàn thắng như tác phẩm nghệ thuật, điều đó vẫn không đủ để xóa đi cảm giác dang dở.
Mùa 2025-26 không phải mùa giải đẹp nhất về mặt thẩm mỹ. Đó là một hành trình gập ghềnh, nhiều trận đấu căng thẳng, nhiều quyết định trọng tài gây tranh cãi, nhiều ngày “phải chịu đựng” như Arteta nói. Nhưng chính trong kiểu mùa giải như vậy, việc cuối cùng cũng chạm tay vào chiếc cúp lại càng mang ý nghĩa giải tỏa. Khi tiếng hát “Champions again, ole, ole” vang lên, nó không chỉ là câu hát ăn mừng một mùa bóng, mà là lời chào tạm biệt với cả một thời kỳ bị gắn mác “chuyên gia buông”.
Hai mươi hai năm chờ đợi, sáu năm xây dựng, vô số lần hụt hẫng và tự vấn. Đến cuối cùng, điều còn lại trong ký ức của những người đã đi qua chặng đường ấy không phải là từng chi tiết của mỗi mùa giải, mà là cảm giác: từ sợ hãi, nghi ngờ, đến khoảnh khắc dám tin rằng lần này, họ sẽ không trượt nữa.
#CLB Arsenal#Đội tuyển bóng đá Anh
